Thắng, Lương, Kim Hường

Cái Ðêm Hôm Ấy, Ðêm Gì ?


Ðó là tựa đề một truyện ngắn của nhà văn phản kháng miền Bắc PHÙNG- GIA-LỘC, một hôm về thăm quê nhà tại một tỉnh miền Bắc đãï chứng kiến, đã nghe và đã thấy cảnh “xiếc nợ” của một Hợp tác xã Nông nghiệp đối với các xã viên trong vùng quê ông vào thập niên năm 80.
Vì thiên tai, hạn hán xảy ra liền mấy năm trời, làm sao các nông dân có đủ lúa để đong trả nợ cho Hợp tác xã sau những vụ gặt được.
Thế là, vào một nửa đêm, HTX đã huy động lực lượng Công an, Vũ trang và các ban ngành trong xã nổi phèn la, nổi trống, nổi chiêng đi đến từng nhà con nợ xã viên để “xiếc” những gì có thể “xiếc” được. Họ “xiếc” bất kể thứ gì có ở trong nhà, từ con heo chưa lớn, chiếc xe đạp thồ cũ kỹ, cái tủ thờ…Thậm chí một giạ lúa để chuẩn bị cho ngày giỗ cha vào ngày mai cũng được mang đi mặc dầu một bà già sụp lạy như tế sao trước mấy quan lớn bé để xin khất nợ.
Từ hồi còn ở trong nước, tôi dược đọc truyện ngắn nầy của PHÙNG-GIA-LỘC do bạn bè trao tay nhau đọc. Tôi cứ nhớ mãi, chuyện không xảy ra ở thời kỳ ăn lông, ở lỗ hay thời kỳ đồ đá mà nó xảy ra giữa thời buổi văn minh nầy. Thật man rợ. Thật bất nhân. Chắc hẳn NHỮNG NGƯỜI BẠN NĂM XƯA biết nhiều, thấy nhiều hơn ai hết. Tiếc thật!!! Thật tội nghiệp cho quê hương tôi!!!
Và đây, “CÁI ÐÊM HÔM ẤY, ÐÊM GÌ?” Chuyện xảy ra ở nhà tôi, cũng vào lúc nửa đêm, một đêm không trăng, không sao, lại gió lại vừa mưa, đến nay đúng 62 giờ nhưng hoàn toàn khác xa với câu chuyện trên.
Như thường lệ, sau khi tan ca, tôi trở về nhà vào lúc nửa đêm thứ sáu ( 26/7/02). Mới vừa bước vô nhà, tôi nghe tiếng vợ tôi đang nói điện thoai với Lương ở Canada gọi sang trong phòng ngủ. Biết Lương muốn gặp tôi, tôi vội vói tay bấm speaker gần nhất để nghe:
- Chị Thắng hả? Thắng về chưa? Tôi muốn báo một tin vui đến cho Thắng.

Tiếng vợ tôi trả lời lại:
- Có phải bồ anh và bồ anh Thắng ở Việt Nam mới qua
 San José không? Cách đây 1 giờ, bồ anh Thắng có gọi sang gặp tui rồi. Quá vui phải không anh Lương? Anh Thắng vừa về, anh nói chuyện với anh Thắng nghe.
Tôi định lên tiếng thì nghe tiếng của Lương la thất thanh:
- Ðâu có! Ðâu có! Thôi bye nghe chị Thắng.
Thật tội nghiệp cho bạn Lương của tôi. Chưa báo được tin vui đã nhận được tin buồn và ôm đầu máu chạy dài rồi.
Vợ tôi nhìn tôi với vẻ mặt khác thường. Tôi gia ûlơ như không có chuyện gì xảy ra, rồi bước vào phòng tắm.
Không biết chuyện gì đây? Tôi cứ miên man nghĩ mãi. Thường thường tôi chỉ tắm 15 phút là xong nhưng lần nầy đã 30 phút rồi tôi vẫn còn ngồi kỳ cọ, thoa xà phòng không biết mấy lần, nước cứ xổ ào ào mà vẫn chưa tìm được đáp số.
Thật sự mà nói, tôi hoàn toàn lung túng vì chưa gặp trường hợp nầy bao giờ. Tiền án cũng chưa có mặc dầu trong sách tử vi nào cũng nói tôi có số đào hoa.
Thôi đi ra cho rồi, không khéo mang thêm tội “lánh mặt” nữa. Nghĩ vậy, tôi bước ra phòng ăn và thấy vợ tôi đang ngồi đó, tôi lên tiếng:
-Lương nói chi vậy?
Vợ tôi trả lời nhát gừng:
- Có gì đâu. Cách đây 1 giờ , có một cô nói tên Kim, ở Việt Nam mới sang, đang ở
 San José muốn gặïp anh nói chuyện. Rồi anh Lương vừa gọi, muốn báo tin vui gì đó, chưa báo gì, ảnh bye rồi. Anh trúng số hồi nào vậy? Phải bồ anh không?
Tôi nói lai:
- Rứa mà cũng tin. Bồ mà gọi đến gặp bà à? Bà bỏ thử tui ngoài đường cả tháng trời có ai lượm không? Tay chân lụm khụm, nói tiếng được, tiếng mất,sức mấy mà bồ với bịch.
- Ở đó mà lụm khụm. Nhanh còn hơn thuế vụ nữa.
Vừa nói, vừa nguýt tôi một cái dài hơn cả cây số rồi bà ta bỏ đi.Tôi thầm nghĩ, chắc có bà bạn nào rắn mắt chọc mình đây. Tôi nói với theo:
- Thôi đi ngủ đi, ngày mai sẽ hạ hồi phân giải. Bửa nay đi nhổ răng, nhức quá, lại đau đầu nữa.
- Có “ bồ lục” đang đợi kìa. Vô “triệt” đi. Nhứt với nhị. Chán phèo. Vợ tôi bồi thêm.
Tôi nói đùa để đánh tan đi một phần cái không khí u ám nầy:
-Ngày mai “triệt” cũng chẳng muộn gì. Bây giờ “triệt” dễ bị đền lắm.
Tôi vội uống ly nước chanh cho hạ hỏa rồi đi ngủ. Vợ tôi trở lại ngồi ở bàn ăn. Tính tôi hay tỉnh bơ trước mọi việc, sau 15 phút là chìm vào giấc ngủ ngay. Giấc ngủ vẫn ngon. Không mộng mị, ưu phiền. Không biếtø vợ tôi đi ngủ tự lúc nào?
Khoảng 8 giờ sáng ngày hôm sau (thứ bảy), tôi thức dậy. Ði pha một ly cà phê, ngồi nhâm nhi một mình đằng sau vườn, nghĩ mông lung, nghĩ đủ thứ chuyện. Uống xong ly cà phê, tôi vào nhà mở máy đọc email. Có thư của Hồng Vân viết: “Kim Hường&HồngVân cùng vợ chồng Hải ở nhà Quảng hồi hôm. Kim Hường chọc chị Thắng đó. Bị “nhéo” có đau không?” Tôi định copy một bản để làm bằng thì vợ tôi vào đưa điện thoại:
-Aí đen đây. Có gì vui không? Mi nói chuyện với thằng Hải nè.
Aí nói mấy tiếng, vội bán cái cho Hải. Hải nói:
- Kim Hường chọc mi đó. Kim Hường thì bỏ bom, Hồng Vân thì hạ nòng 105 ly trực xạ. Chắc chiến trường đang bốc khói phải không? Bên nầy bọn tau nghe mùi thuốc súng khét lẹt.

(Hải)

Bây giờ tôi mới hiểu mọi việc, và Hải kể tiếp:
-Bọn tau đang đứng ở vườn hoa nhà Quảng bàn tán về mấy cây ớt chỉ địa, chỉ thiên của Quảng trồng. Bà Hồng (vợ Quảng) kêu vào để ăn tối. Sau vài ly rượu khai vị, thằng Quảng khai khẩu liền: “Kỳ nầy thiếu thằng Lương, thằng Thắng, chú Sáu Hòa, kém vui. À, mà nghe vợ thằng Thắng ghen ghê lắm. Còn nghe nói thằng Thắng trước đây ở Việt Nam nó là hội viên của hội LES CHEVEUX nữa đó. Trời “hành”, trời “phạt”, trời đày” là đúng rồi.
Ðúng tần số của Kim Hường rồi. Kim Hường nói với Hồng Vân: “Mi bấm số điện thoại của cu Tý đi, tau nói chuyện với bà Thắng, giờ nầy cu Tý đi làm chưa về đâu”.
Hồng Vân liền bấm số điện thoại sau 30 giây cái rẹt và đưa cho Kim Hường nói:
-Chị Thắng hả? Tôi là Kim ở Việt Nam mới qua, đang ở
 San José . Tôi muốn gặp anh Th vào lúc 12 giờ được không? Rồi nghe tiếng vợ mi trả lời: “12 giờ đi ngủ rồi”.
Kim Hường chào rồi cúp điện thoại, quay qua nói với bọn tau: “ Xong. Cá đã cắn câu. Eùp phê rồi. Bước đầu thành công 100%. Chờ ngày mai nhận kết quả tổn thất.”
Hải chỉ nói với tôi chừng đó, hẹn sẽï gọi lại trong ngày.À, là thế. Kim Hường mà gặp Hồng Vân như rồng gặp mây, như lân gặp pháo, chọc người bạn già chẳng có gì làm lạ. Cả ngày thứ bảy, tôi không đi đâu, chờ điện thoại của Hải để mong hạ hồi phân giải sớm vì vợ tôi suốt ngày không nói chi nhưng có vẻ lầm lầm, lì lì. Vẫn không có Hải gọi, chắc mấy bạn bận rộn sát phạt ở Reno rồi.
Tối đến, tôi lại mở máy xem email một lần nữa. Một lá thư ở trời Aâu gởi sang: “Nói cho ngon, bạn bè mới chọc có một chút mà mặt mày xanh lét rồi. Thôi vòng tay xin lỗi “chị” đi”. Aurevoir. Hi!!!Hi!!!
Tin tức loan nhanh thiệt, còn hơn đài BBC, VOA, CNN nữa, hơn cả Mỹ tấn công vào A phú Hãn. Tôi nghĩ thầm và đi ngủ. Một đêm thứ bảy trôi qua như mọi đêm. Vẫn yên tĩnh. Vẫn bình thản. Chiến trường âm ỷ cháy.
Trưa chủ nhật, Aí đen điện thoại từ xe trên đường chạy về lại San José đến tôi. Tôi cầm điện thoại và nghe Aí nói:
-Kim Hường muốn nói chuyện với mi nè.
Tiếng Kim Hường vang lên như hét:
-Bị “nhéo” có đau không anh?
Tôi trả lời lại ngay, không chần chờ, không suy nghĩ :
-”Nhéo” là xưa rồi em ơi! Bị “cào”, bị “cấu” tơi bời hoa lá em ơi! Bà “quậy” lắm nghe bà. Thân hình anh bầm dập hết rồi. Lằn xanh, lằn đỏ, lằn ngang, lằn dọc đầy cả người. Em gởi thuốc liền cho anh xức nghe. Thuốc gì cũng được, miễn là có nhãn hiệu con “Ó đâm” là được”.
Kim Hường cười vang, lại có tiếng Hồng Vân phụ họa nữa: “Tội nghiệp cu Tý chưa?”.
-Kim Hường muốn nói chuyện với chị. Có chị ở đó không? Kim Hường nói.
Tôi nói: “Có ngay” và trao ống nói cho vợ tôi.
-Kim Hường đây chị Thắng. Xin lỗi chị nghe. Hồi hôm Kim Hường gọi chọc chị đó. Chị đừng giận nghe.
Vợ tôi trả lời lại:
-Hồi hôm có tức một chút. Bây giờ biết rồi, cũng tại ông Thắng nữa. Oång chẳng nói chi cả, cứ cười cười, im im. Chỉ tội anh Lương, như không nhảy vào lãnh đủ. Lương có gọi điện thoại cho Kim Hường, nhớ cho tôi gởi lời xin lỗi nghe.
Sau vài câu xã giao thăm hỏi nhau và Kim Hường hẹn gặp vợ chồng tôi vào ngày họp mặt PCT nhân dịp lễ Thanksgiving nầy ở CA.
Hú hồn! Xong. Nhẹ nhỏm trong lòng.
Chắc giờ nầy, lục phủ, ngũ tạng của Lương cũng lộn tùng phèo, có lẽ còn hơn tôi nữa, họa giữa đường, mang gông vào cổ. Tôi gọi cho Lương. Lương lên tiếng liền:
-Sao mầy! Uống cà phê đen hay cà phê sữa đó?
-Cà phê sữa đá đàng hoàng. Tôi trả lời và cho Lương biết luôn:
-Kim Hường vừa nói chuyện với bà xã, hai đàng vui vẽ thôi.
Trước khi cúp máy, Lương còn nói với tôi:
-Thôi Thắng ơi! Từ rày về sau, tau chỉ nói chuyện mưa, chuyện nắng với mi thôi. Tau không dám nói chuyện ngoài lề nữa. Tau tưởng mất một thằng bạn rồi chớ. Tau ớn bà vợ Quảng Nôm của mi quá. Nghe bả nói có vài câu mà muốn xỉu luôn. Rằng hay thì thiệt là hay. Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào!
À, tau có điện thoại cho chú Sáu, nói vợ chồng thằng Hải, Kim Hường và Hồng Vân đang ở nhà thằng Quảng, mi gọi cho bọn nó đi. Chú Sáu trả lời, bây giờ tau không hứng nên không gọi. Trời ơi! Gọi điện thoại mà nói hứng với không hứng, giống như làm thơ không bằng. "Sợ thì nói sợ"cho rồi.
Ðó, CÁI ÐÊM HÔM ẤY, ÐÊM GÌ? ởû nhà tôi đó, cũng không có gì ghê gớm lắm đâu. Hai người bạn già của tôi đã thả lầm mục tiêu rồi. Tôi vừa viết vừa nhớ đến trước đây, trước năm 75, trên đài phát thanh Sài Gòn, trong chương trình chiêu hồi hàng đêm, tôi vẫn thường nghe: “ Nguyễn văn Bé vẫn còn sống đây”. 

 

THG
nguon : Homestead ngay 29/7/2002